Hợp đồng tương lai Mỹ ổn định sau khi Phố Wall giảm vì căng thẳng Mỹ-Iran leo thang
Một câu hỏi đang khiến mọi nhà đầu tư phải trăn trở: tại sao giá dầu vẫn chưa giao dịch ở mức 90 USD/thùng?
Các tàu thương mại được cho là đã bị tấn công tại eo biển Hormuz — tuyến đường vận chuyển dầu quan trọng nhất thế giới. Khoảng một phần năm lượng dầu tiêu thụ toàn cầu đi qua tuyến đường thủy hẹp này, khiến nó trở thành một trong những điểm thắt cổ chai có tầm chiến lược bậc nhất trên hành tinh. Vậy mà dầu Brent vẫn đang giao dịch quanh mức 73 USD/thùng.
Theo quan điểm của tôi, đây là dấu hiệu cho thấy thị trường đang quá tự mãn.
Các nhà đầu tư dường như tin chắc rằng đợt leo thang mới nhất sẽ được kiềm chế và ngoại giao cuối cùng sẽ ngăn chặn được một cuộc xung đột khu vực rộng lớn hơn. Có thể họ đúng. Nhưng thị trường có thói quen trở nên tự tin nhất vào đúng lúc rủi ro đang ngày càng khó đo lường hơn.
Eo biển Hormuz không chỉ là một điểm nóng địa chính trị bình thường. Đây là huyết mạch của thị trường năng lượng toàn cầu.
Khi các tàu thương mại bị tấn công tại đây, các nhà đầu tư không nên coi đó là tiếng ồn nền. Họ cần đặt câu hỏi: điều gì sẽ xảy ra nếu sự cố tiếp theo nghiêm trọng hơn, nếu các công ty bảo hiểm bắt đầu tăng mạnh phí bảo hiểm, nếu các nhà khai thác tàu chở dầu phải cân nhắc lại tuyến đường, hoặc nếu hoạt động xuất khẩu bị gián đoạn dù chỉ trong thời gian ngắn.
Thị trường dầu không cần eo biển Hormuz bị phong tỏa hoàn toàn mới có thể biến động mạnh. Chỉ cần niềm tin vào nguồn cung không bị gián đoạn bắt đầu lung lay là đủ.
Đó chính là điều mà nhiều nhà đầu tư dường như đang bỏ qua.
Mức giá hiện tại cho thấy thị trường đang tập trung vào những gì vẫn đang lưu thông, thay vì những gì có thể đột ngột ngừng lưu thông. Sự phân biệt này rất quan trọng, bởi thị trường tài chính không chờ đến khi sự gián đoạn nguồn cung trở nên rõ ràng mới định giá lại rủi ro. Thị trường sẽ phản ứng ngay khi xác suất thay đổi.
Lịch sử đã cho thấy nhiều bài học rằng các cuộc khủng hoảng địa chính trị hiếm khi diễn ra theo một trình tự gọn gàng, có thể dự đoán trước. Những biến động lớn nhất trên thị trường năng lượng thường xảy ra sau khi các nhà đầu tư đã dành nhiều tuần tự thuyết phục bản thân rằng tình hình đang trong tầm kiểm soát.
Đó là lý do tôi cho rằng mức độ tự mãn hiện tại là không phù hợp.
Hy vọng rằng các cuộc đàm phán giữa Washington và Tehran cuối cùng sẽ đạt được một thỏa thuận lâu dài là điều có thể hiểu được. Tuy nhiên, hy vọng không phải là một chiến lược đầu tư.
Việc không có sự gián đoạn lớn nào xảy ra hôm nay không có nghĩa là ngày mai sẽ không có.
Các nhà đầu tư cũng nên tránh bị phân tâm bởi mọi tuyên bố chính trị phát ra từ Washington hay Tehran. Thị trường sẽ được phục vụ tốt hơn khi theo dõi các chỉ số thực tế cho thấy nguồn cung năng lượng có đang bắt đầu thắt chặt hay không.
Các chỉ số đó bao gồm lưu lượng tàu chở dầu qua vịnh Ba Tư, khối lượng xuất khẩu, giá cước vận tải biển, phí bảo hiểm hàng hải và hoạt động của các nhà máy lọc dầu. Những chỉ số này cho biết nhiều hơn về xu hướng giá dầu so với bất kỳ vòng đàm phán ngoại giao nào.
Nếu các chỉ số đó bắt đầu xấu đi, mức giá dầu hiện tại có thể nhanh chóng trở nên lỗi thời.
Bối cảnh kinh tế vĩ mô rộng lớn hơn cũng đóng vai trò quan trọng không kém.
Giá dầu đã chịu áp lực trong phần lớn thời gian của năm nay khi những lo ngại về nhu cầu toàn cầu đè nặng lên giá. Điều này khiến nhiều nhà đầu tư tin rằng các rủi ro địa chính trị sẽ tiếp tục ở vị trí thứ yếu. Nhưng nhu cầu và địa chính trị không phải là hai câu chuyện đối lập — chúng hoàn toàn có thể va chạm với nhau.
Một thị trường đã được định vị cho nhu cầu yếu hơn vẫn có thể trải qua đợt định giá lại mạnh nếu an ninh nguồn cung đột ngột trở nên bất ổn.
Tôi không dự đoán rằng giá dầu nhất thiết phải giao dịch ở mức 90 USD/thùng. Thị trường hiếm khi đơn giản như vậy, và không một nhà phân tích có trách nhiệm nào nên giả vờ ngược lại.
Điều tôi muốn nói là mức giá hiện tại dường như gán quá ít trọng số cho một loạt kịch bản hoàn toàn có thể xảy ra, vốn sẽ có hậu quả đáng kể đối với thị trường năng lượng toàn cầu.
Không cần eo biển Hormuz bị đóng cửa hoàn toàn mới có thể thay đổi tâm lý thị trường. Sự gia tăng kéo dài trong rủi ro vận hành, chi phí bảo hiểm cao hơn, sự chậm trễ trong vận chuyển hoặc gián đoạn xuất khẩu — tất cả đều có thể thắt chặt điều kiện nguồn cung đủ để đẩy giá dầu thô tăng đáng kể.
Đó là lý do tại sao các nhà đầu tư nên đặt câu hỏi không phải là liệu sự cố mới nhất có quan trọng hay không, mà là liệu thị trường có đang định giá đúng khả năng đây là khởi đầu của điều gì đó lớn hơn hay không.
Theo quan điểm của tôi, câu trả lời là không.
Thị trường không dung thứ sự tự mãn trong thời gian dài. Khi rủi ro địa chính trị được định giá lại, điều đó thường xảy ra nhanh hơn nhiều so với kỳ vọng của hầu hết các nhà đầu tư.
